Memory dislike motion, preferring to hold things still.
Hôm nay mình khá là khó chịu nên mình phải viết vài dòng trước khi đi ngủ. Đại loại là khó chịu thì phải có nguyên do, nguyên do thì nó là cái lý do cũ rích nhưng không phải trọng bệnh trở trời tái phát. Mịa anh có phải bị sao đâu mà khó chịu tự dưng được. Đấy, nguyên do cũ rích mà thỉnh thoảng vì do rảnh rỗi sinh nông nổi nó đập cái bộp vào mặt anh làm anh đang chơi bời hớn hở thấy khó chịu vđ.
Lý do như đã nói với MT là cảm thấy mình bị sỉ nhục, bị qua mặt bị blah bloh dù MT bảo điên nhưng vẫn thấy lý do hoàn toàn hợp lý và logic để.. điên. Hi vọng ngày mai sẽ cảm thấy đỡ nhục hơn và tiếp tục ngẩng cao đầu để sống chứ không phải chú í đến những thể loại như vợi. Cầu giời hãy mang đến cho con những tháng ngày bận bịu để tìm tòi học hỏi những thứ hay ho chứ không phải đâm đầu vào đống cứt nữa [-o<
Hôm nay có bạn hỏi mình là những ngày qua làm được gì mình mới ớ ra mình chả làm được gì. Thế mới hay. Mình bảo điều duy nhất làm được là đọc hết 1 quyển sách. Thật xấu hổ.
Nói vậy thôi chứ ngày mai mình phải đi chợ sớm, dọn nhà, xếp mâm ngũ quả, trang trí các thể loại đào quất tùng cúc trúc mai. Mẹ bảo mai gọi mà không dậy thì đuổi ra đường.
Gần kết thúc năm cũ và tiến tới 2 hem 1 hai mình mới ngộ ra một điều: Thích gì thì phải nói, ghét gì thì cũng phải nói. Có quá muộn cho 1 cuộc tình?
lêu lêu.
I once fell in love with you just because the sky turned from gray into blue.
- Mẹ ơi sao ông Táo không có quần áo hả mẹ? *chỉ chỉ đống vàng mã* Thế ông Táo cởi trần à mẹ?
- Ngồi trật tự ăn đi vớ vẩn nào
- Kia kìa ông táo có mỗi mũ với giày kia kìa, mẹ có mua quần áo cho ông Táo đâu?
- Ừ ở chợ người ta bán hết quần áo rồi, ông Táo mặc quần áo cũ cũng được. Mua giày và mũ thôi.
- Eoo ôi ông Táo cởi trần !!!
—-
Thắp hương xong em Thảo bê xoong đựng cá từ trên tầng đi xuống, vừa đi vừa lẩm bẩm:
- Sao lại có một con? 3 ông Táo cơ mà? 3 ông đi chung 1 con cá công an bắt thì sao?
Chị QT đang đứng ở bếp:
- Bắt thì thôi, bắc lên bếp cho nhanh
Em Thảo hốt hoảng:
- Aaa không em đi thả, 3 ông đi chung cũng được huhu
=)))
À mình mới cắt tóc cho em Thảo kiểu đầu nếu mang tính mỹ thuật thì là kiểu Marưko còn dân gian gọi nôm na là đầu bát úp xong nó suốt ngày lườm mình khổ ghia em mới chả út t.t
I am a good girl (Burlesque) - Broadway Class (by avatar05)
Dan: I fell in love with her, Alice.
Alice: Oh, as if you had no choice? There’s a moment, there’s always a moment, “I can do this, I can give into this, or I can resist it”, and I don’t know when your moment was, but I bet you there was one.
- Closer.
Hẳn những người trưởng thành, ai cũng từng trải qua ít nhất là một giây phút khi lực hút mình về một người nào đó mạnh đến mức mình nhận ra không còn cách nào khác là bước về phía người ấy. Hẳn cũng không ít người có được (ít nhất) một giây phút nhận ra mình muốn đi trên cùng một con đường dài với một người nào đó.
Tôi luôn tò mò về hành trình dẫn đến hai giây phút bước ngoặt ấy. Với một người, có thể đó là một quá trình dài. Với người khác, có thể thật ngắn. Nhưng hẳn luôn có ít nhất là hai khoảnh khắc diễn ra trước hai giây phút quyết định cho phần còn lại của cuộc đời mình.
…
Khi đang là một nửa của một mối quan hệ đôi lứa, không gì đáng sợ hơn là có một giây phút nhận ra mình không còn muốn đi trên cùng một con đường với chính người mà mình đã từng muốn đi hết con đường cùng nhau. Và tương tự như hai giây phút nói trên, hẳn cũng có ít nhất là một khoảnh khắc diễn ra trước cái giây phút “nhận ra” đáng sợ ấy.
Có cách nào để chặn đứng được cái khoảnh khắc trước đó không? Có cách nào để không phải trải qua khoảnh khắc dẫn đến giây phút nhận ra không còn cách nào khác ngoài bước ra khỏi mối quan hệ đó? Có cách nào để lùi lại một bước, hai bước, hoặc nhiều bước cần thiết, để trở lại được với cái điểm mà từ đó mọi điều vẫn còn có thể xoay chuyển được theo hướng đã dự định ban đầu? Bởi chắc chắn một điểm như thế đã phải tồn tại trên đường đi của mỗi người. Giữa điểm bước lại gần nhau và bước đi xa nhau, hẳn luôn phải có một chiều dài đo được. Một đoạn đường có hai chiều để bước đi.
Blog Camly.