Dan: I fell in love with her, Alice.
Alice: Oh, as if you had no choice? There’s a moment, there’s always a moment, “I can do this, I can give into this, or I can resist it”, and I don’t know when your moment was, but I bet you there was one.
- Closer.
Hẳn những người trưởng thành, ai cũng từng trải qua ít nhất là một giây phút khi lực hút mình về một người nào đó mạnh đến mức mình nhận ra không còn cách nào khác là bước về phía người ấy. Hẳn cũng không ít người có được (ít nhất) một giây phút nhận ra mình muốn đi trên cùng một con đường dài với một người nào đó.
Tôi luôn tò mò về hành trình dẫn đến hai giây phút bước ngoặt ấy. Với một người, có thể đó là một quá trình dài. Với người khác, có thể thật ngắn. Nhưng hẳn luôn có ít nhất là hai khoảnh khắc diễn ra trước hai giây phút quyết định cho phần còn lại của cuộc đời mình.
…
Khi đang là một nửa của một mối quan hệ đôi lứa, không gì đáng sợ hơn là có một giây phút nhận ra mình không còn muốn đi trên cùng một con đường với chính người mà mình đã từng muốn đi hết con đường cùng nhau. Và tương tự như hai giây phút nói trên, hẳn cũng có ít nhất là một khoảnh khắc diễn ra trước cái giây phút “nhận ra” đáng sợ ấy.
Có cách nào để chặn đứng được cái khoảnh khắc trước đó không? Có cách nào để không phải trải qua khoảnh khắc dẫn đến giây phút nhận ra không còn cách nào khác ngoài bước ra khỏi mối quan hệ đó? Có cách nào để lùi lại một bước, hai bước, hoặc nhiều bước cần thiết, để trở lại được với cái điểm mà từ đó mọi điều vẫn còn có thể xoay chuyển được theo hướng đã dự định ban đầu? Bởi chắc chắn một điểm như thế đã phải tồn tại trên đường đi của mỗi người. Giữa điểm bước lại gần nhau và bước đi xa nhau, hẳn luôn phải có một chiều dài đo được. Một đoạn đường có hai chiều để bước đi.
Blog Camly.
